Trang chủ > Trên mặt trận thầm lặng > Từ một bản tin của H3…

Từ một bản tin của H3…

Tháng Ba 28, 2011

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, cả Mỹ lẫn chính quyền Sài Gòn đều rất coi trọng việc thẩm vấn, lấy lời khai của bọn phản bội, đầu hàng, đầu thú. Chúng thành lập hẳn một cơ quan tình báo hỗn hợp Việt – Mỹ để làm việc này. Hễ bắt được tù binh hoặc có kẻ từ phía ta ra đầu hàng, đầu thú là chúng tập trung khai thác tin tức, tài liệu. Trên cơ sở những tin tức, tài liệu đó, chúng đã tiến hành nhiều hoạt động đánh phá trên hầu khắp các mặt, gây cho ta không ít tổn thất.

Nhưng vỏ quýt dày ắt có móng tay nhọn. Tình báo ta sớm phát hiện ra âm mưu, thủ đoạn ấy của địch, đã chủ động đối phó bằng cách chỉ đạo mạng lưới điệp báo bám sát cơ quan tình báo hỗn hợp Việt – Mỹ và các cơ quan cảnh sát, an ninh, tình báo, thông tin chiêu hồi… địch để thu thập tin tức, tài liệu về những bản cung khai của tù binh và bọn đầu hàng, đầu thú. Hằng tuần, các cụm điệp báo đứng chân ở vùng ven Sài Gòn tập hợp những tin tức, tài liệu dạng này (thường được viết chữ nhỏ li ti vào giấy pơ-luya), giao cho các tổ giao liên vũ trang vượt hàng trăm cây số, chuyển về Phòng tình báo chiến lược Miền (J22).

Nguyễn Văn Lễ (thứ tư từ trái sang) tại dinh Độc Lập ngày 30-4-1975. Ảnh tư liệu

Một ngày đầu năm 1969, trợ lý điệp báo của Phòng tình báo chiến lược Miền nhận được liền mấy bản tin như vậy do tổ trưởng tổ điệp báo đồng thời là điệp viên Nguyễn Văn Lễ (tức Ba Lễ, Ba Nghĩa, bí số H3, thời Diệm là trưởng ty Cảnh sát Vĩnh Bình rồi trưởng ty Cảnh sát Côn Đảo, lúc ấy là dân biểu, chủ tịch Tiểu ban lao động – xã hội của Hạ viện ngụy) thu thập được. Trong xấp tin có một bản ghi lời khai của một cán bộ sơ cấp thuộc Phân khu 23, do chịu không nổi sự gian khổ, ác liệt của chiến trường Long An nên đã phản bội, ra đầu hàng địch. Nội dung tin cho thấy tên này vốn là cán bộ thuộc Cục Chính trị – Bộ tư lệnh Miền, mới được điều về bổ sung cho Phân khu 23 sau đợt 3 của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968. Hắn chẳng những đã khai hết hiểu biết của hắn về tình hình Phân khu 23 mà còn khai rất cụ thể về tổ chức, lực lượng, phương tiện, cán bộ chủ trì, chủ chốt, địa điểm đóng quân của Cục Chính trị Miền cùng một số nội dung liên quan đến Cục Tham mưu, Cục Hậu cần Miền và Quân ủy Miền. Nguy hiểm hơn, hắn còn vẽ cho địch sơ đồ đóng quân khá cụ thể của các cơ quan trên tại khu rừng Sóc Mông ở phía bắc tỉnh Tây Ninh, giáp với đất Cam-pu-chia. Lời khai của hắn đã được cơ quan tình báo hỗn hợp Việt – Mỹ gửi tới Bộ chỉ huy không quân chiến lược Mỹ để “tùy nghi sử dụng”.

Đọc xong bản tin, với sự nhạy bén vốn có, trợ lý điệp báo lập tức báo cáo thủ trưởng Phòng tình báo chiến lược Miền, đồng thời nêu nhận định nhiều khả năng địch sẽ dùng không quân đánh phá mạnh vào căn cứ của Bộ tư lệnh Miền. Tán thành nhận định đó, thủ trưởng phòng đã có báo cáo gửi ngay lên thủ trưởng Cục tham mưu và thủ trưởng Bộ tư lệnh Miền. Qua đọc báo cáo, lại thấy hôm trước có máy bay trinh sát Mỹ quần thảo mấy vòng trên khu vực căn cứ của mình, thủ trưởng Bộ tư lệnh Miền liền ra lệnh cho toàn bộ cơ quan mau chóng di chuyển ngay trong ngày, tới một khu rừng khác ở cách đó khoảng 3 giờ đi bộ. Tới nơi, tất cả phải khẩn trương bố trí nơi ăn ở, làm việc dã chiến và xây dựng hầm tránh bom vững chắc. Mỗi phòng chỉ để lại khu căn cứ cũ 1-2 tổ có vũ trang để sẵn sàng đánh địch khi chúng đổ quân.

Vài giờ sau khi ta thực hiện xong việc di chuyển, quả nhiên căn cứ cũ bị không quân địch đánh phá dữ dội. Từ 8 giờ tối hôm trước tới tận sáng hôm sau, cứ cách khoảng 7 phút lại có một tốp 3 chiếc máy bay B52 kéo tới trút bom. Thường thì máy bay B52 trút bom theo kiểu rải thảm, thành từng vệt dài, đợt sau kế tiếp đợt trước nhưng lần này chúng đánh bồi, đánh nhồi, cùng một chỗ, tốp trước đã đánh bom rồi, tốp sau lại đánh tiếp. Cả một khu rừng rậm rạp rộng chừng 20km2, là loại rừng có tới 3 tầng tán cây dày, từ máy bay trinh sát không thấy được người, nhà cửa, phương tiện, hầm hào… trên mặt đất vậy mà chỉ sau một đêm đã bị san bằng. Ba chiến sĩ bảo vệ của ta hy sinh do đã quen đối phó với kiểu ném bom rải thảm, khi dứt đợt bom trước liền tới ẩn nấp ở những hố bom vừa mới xuất hiện, không ngờ địch đánh bồi, đánh nhồi, trùm lên cả khu vực đã đánh.

Như vậy là từ một bản tin cụ thể của điệp viên H3, qua phân tích, nhận định chính xác của Phòng tình báo và nhờ quyết định đúng đắn của thủ trưởng Bộ tư lệnh Miền mà toàn bộ cơ quan Bộ tư lệnh đã kịp thời di chuyển, tránh được nguy cơ bị xóa sổ.

Vũ Sáng

%d bloggers like this: